送吴瑞卿归武昌

古越古为山水府,篁竹菁菁无啸聚。

耕田凿井各有为,文物衣冠比邹鲁。

玄风已散茫茫然,几回沧海成桑田。

眼前飞走杂枭獍,草木憔悴愁无天。

君来推谳洗烦毒,画帘不动风肃肃。

荆花脱洒春攸扬,一奁清透湖天绿。

赤子欣欣行大道,拍手争歌君政好。

明月冷浸甘棠阴,光风碧长圜扉草。

三载考绩鹰脱韝,解鞍出买江上舟。

黄童白叟不可留,山风惨淡江风愁。

十里长亭正花柳,绿波翻动蒲萄酒。

玉笙吹切蓬莱云,西去青山如马走。

知君住处好神仙,洞庭赤壁浮紫烟。

武昌樊口最幽绝,东坡曾为留五年。

君今归去荣画锦,水色山光缘席枕。

我亦欲写岩壑图,挂君高堂对君饮。

拼音

gǔ yuè gǔ wèi shān shuǐ fǔ,huáng zhú jīng jīng wú xiào jù。

gēng tián záo jǐng gè yǒu wèi,wén wù yī guān bǐ zōu lǔ。

xuán fēng yǐ sàn máng máng rán,jǐ huí cāng hǎi chéng sāng tián。

yǎn qián fēi zǒu zá xiāo jìng,cǎo mù qiáo cuì chóu wú tiān。

jūn lái tuī yàn xǐ fán dú,huà lián bù dòng fēng sù sù。

jīng huā tuō sǎ chūn yōu yáng,yī lián qīng tòu hú tiān lǜ。

chì zi xīn xīn xíng dà dào,pāi shǒu zhēng gē jūn zhèng hǎo。

míng yuè lěng jìn gān táng yīn,guāng fēng bì zhǎng huán fēi cǎo。

sān zài kǎo jì yīng tuō gōu,jiě ān chū mǎi jiāng shàng zhōu。

huáng tóng bái sǒu bù kě liú,shān fēng cǎn dàn jiāng fēng chóu。

shí lǐ zhǎng tíng zhèng huā liǔ,lǜ bō fān dòng pú táo jiǔ。

yù shēng chuī qiè péng lái yún,xī qù qīng shān rú mǎ zǒu。

zhī jūn zhù chù hǎo shén xiān,dòng tíng chì bì fú zǐ yān。

wǔ chāng fán kǒu zuì yōu jué,dōng pō céng wèi liú wǔ nián。

jūn jīn guī qù róng huà jǐn,shuǐ sè shān guāng yuán xí zhěn。

wǒ yì yù xiě yán hè tú,guà jūn gāo táng duì jūn yǐn。

作者介绍

王冕

元 · 1287年 - 1359年

王冕,字元章,号煮石山农,亦号“食中翁”、“梅花屋主”等,浙江诸暨枫桥人,元朝著名画家、诗人、篆刻家。他出身贫寒,幼年替人放牛,靠自学成为诗人,画家。他以画梅著称,尤工墨梅。王冕诗多同情人民苦难、谴责豪门权贵、轻视功名利禄、描写田园隐逸生活之作。他性格孤傲,鄙视权贵。有《竹斋集》3卷,续集2卷。存世画迹有《三君子图》、《墨梅图》等。能治印,创用花乳石刻印章,篆法绝妙。[1]在小学课文《少年王冕》里写到,他总是把好的留给母亲,由此看出他也是一个孝子。后来王冕为躲避朝廷征聘,隐居会稽山中,得病去世。

查看全部作品 →