咏十器

长颈中虚发妙音,秋风一曲《水龙吟》。

唤回城郭千年梦,吹断云霄万里心。

楚水棹闲修竹老,孤山春去落梅深。

此时消尽扬州兴,只有山阳泪满襟。

拼音

zhǎng jǐng zhōng xū fā miào yīn,qiū fēng yī qū shuǐ lóng yín。

huàn huí chéng guō qiān nián mèng,chuī duàn yún xiāo wàn lǐ xīn。

chǔ shuǐ zhào xián xiū zhú lǎo,gū shān chūn qù luò méi shēn。

cǐ shí xiāo jǐn yáng zhōu xīng,zhǐ yǒu shān yáng lèi mǎn jīn。

作者介绍

曹文晦

元 · ? - ?

元台州天台人,字伯辉,号新山道人。曹文炳弟。颖悟多识,雅尚萧散。不应征聘。有《新山稿》。(《古今图书集成》氏族典卷二〇九《元诗纪事》卷二三)

查看全部作品 →