采菊

爽气浮西山,风烟澹原隰。

悠然出衡门,佳节逢九日。

众草萋以青,黄菊正秋色。

采之不盈把,妙意良自得。

谓能制颓龄,可泛忘忧物。

驩言命壶觞,万事付酣适。

永怀东篱人,俯仰已陈迹。

拼音

shuǎng qì fú xī shān,fēng yān dàn yuán xí。

yōu rán chū héng mén,jiā jié féng jiǔ rì。

zhòng cǎo qī yǐ qīng,huáng jú zhèng qiū sè。

cǎi zhī bù yíng bǎ,miào yì liáng zì dé。

wèi néng zhì tuí líng,kě fàn wàng yōu wù。

huān yán mìng hú shāng,wàn shì fù hān shì。

yǒng huái dōng lí rén,fǔ yǎng yǐ chén jì。

作者介绍

吴景奎

元 · 1292年 - 1355年

元婺州兰溪人,字文可。七岁力学如成人,年十三为乡正。刘贞为浙东宪府掾,辟为从事,后荐署兴化路儒学录,以母老辞不就。博学,尤善为诗,词句清丽,有唐人风。有《药房樵唱》。

查看全部作品 →