董源夏山深远 吴镇 元 北苑时翻砚池墨,叠起烟云隐霹雳。短缣尺楮信手挥,若有蛟龙在昏黑。南唐画院称圣功,好事珍藏裹数重。崇山突兀常疑雨,碧树萧森迥御风。鸟啼花落不知处,渔唱樵歌遐迩度。展舒不尽古今情,未容肉眼轻将赋。 拼音 běi yuàn shí fān yàn chí mò,dié qǐ yān yún yǐn pī lì。duǎn jiān chǐ chǔ xìn shǒu huī,ruò yǒu jiāo lóng zài hūn hēi。nán táng huà yuàn chēng shèng gōng,hǎo shì zhēn cáng guǒ shù zhòng。chóng shān tū wù cháng yí yǔ,bì shù xiāo sēn jiǒng yù fēng。niǎo tí huā luò bù zhī chù,yú chàng qiáo gē xiá ěr dù。zhǎn shū bù jǐn gǔ jīn qíng,wèi róng ròu yǎn qīng jiāng fù。 作者介绍 吴 吴镇 元 · 1280年 - 1354年 元嘉兴人,字仲圭,号梅花道人。性高介。不求仕进,隐于武塘,所居曰梅花庵,自署梅花庵主。工词翰,善画山水竹石,每题诗其上,时人号为三绝。与黄公望、倪瓒、王蒙为元末四大画家。有《梅花道人遗墨》。 查看全部作品 →