竹窝

阿香怒鞭箨龙尾,班鳞蚀去痕未洗。

天风吹作万琅玕,翠压修林收不起。

林深有客栖寒烟,玉版已悟禅中禅。

人间赤日迥不到,著我六月秋泠然。

青云欲飞霖雨急,佩环声里双蛾泣。

玉箫惊起老龙眠,夜染潇湘半江碧。

拼音

ā xiāng nù biān tuò lóng wěi,bān lín shí qù hén wèi xǐ。

tiān fēng chuī zuò wàn láng gān,cuì yā xiū lín shōu bù qǐ。

lín shēn yǒu kè qī hán yān,yù bǎn yǐ wù chán zhōng chán。

rén jiān chì rì jiǒng bù dào,zhù wǒ liù yuè qiū líng rán。

qīng yún yù fēi lín yǔ jí,pèi huán shēng lǐ shuāng é qì。

yù xiāo jīng qǐ lǎo lóng mián,yè rǎn xiāo xiāng bàn jiāng bì。

作者介绍

吴镇

元 · 1280年 - 1354年

元嘉兴人,字仲圭,号梅花道人。性高介。不求仕进,隐于武塘,所居曰梅花庵,自署梅花庵主。工词翰,善画山水竹石,每题诗其上,时人号为三绝。与黄公望、倪瓒、王蒙为元末四大画家。有《梅花道人遗墨》。

查看全部作品 →