泰山发秋潦

泰山发秋潦,东鲁数州没。

及兹黄河交,南徐更汤割。

我乘归船来,引缆行木末。

高原尚为沈,低土焉得遏。

夜来泊溪岸,寒螀啼冷月。

鸿雁无宁宅,蛟蜃有深窟。

秋成一月浸,百草俱烂物。

客中视此意,忧事贯华发。

茫茫下双洪,寥落寸心掇。

拼音

tài shān fā qiū lǎo,dōng lǔ shù zhōu méi。

jí zī huáng hé jiāo,nán xú gèng tāng gē。

wǒ chéng guī chuán lái,yǐn lǎn xíng mù mò。

gāo yuán shàng wèi shěn,dī tǔ yān dé è。

yè lái pō xī àn,hán jiāng tí lěng yuè。

hóng yàn wú níng zhái,jiāo shèn yǒu shēn kū。

qiū chéng yī yuè jìn,bǎi cǎo jù làn wù。

kè zhōng shì cǐ yì,yōu shì guàn huá fā。

máng máng xià shuāng hóng,liáo luò cùn xīn duō。

作者介绍

揭祐民

元 · ? - ?

元广昌人,寓盱水上,号盱里子,晚号希韦子。性伉直。泰定帝时为邵武经历,有能声。好游。尝北至燕赵,东抵辽。遇故都遗迹,必徘徊悲歌而去。有《盱里子集》。

查看全部作品 →