兴胜寺歌 揭祐民 元 青齐门,北邙山。累累复累累,何丹能大还。使人堕清泪,使人雕朱穆。穆公以人从穴中,田横有士穿冢间。虽能就义死伤勇,空令后世悲潺湲。燕昭筑宫辟贤路,声名未终身谩故。今人欲吊望诸君,惟有黄埃黯墟墓。我今有泪,不到黄泉。兴胜之歌,悲不可言。 拼音 qīng qí mén,běi máng shān。lèi lèi fù lèi lèi,hé dān néng dà hái。shǐ rén duò qīng lèi,shǐ rén diāo zhū mù。mù gōng yǐ rén cóng xué zhōng,tián héng yǒu shì chuān zhǒng jiān。suī néng jiù yì sǐ shāng yǒng,kōng lìng hòu shì bēi chán yuán。yàn zhāo zhù gōng pì xián lù,shēng míng wèi zhōng shēn mán gù。jīn rén yù diào wàng zhū jūn,wéi yǒu huáng āi àn xū mù。wǒ jīn yǒu lèi,bù dào huáng quán。xīng shèng zhī gē,bēi bù kě yán。 作者介绍 揭 揭祐民 元 · ? - ? 元广昌人,寓盱水上,号盱里子,晚号希韦子。性伉直。泰定帝时为邵武经历,有能声。好游。尝北至燕赵,东抵辽。遇故都遗迹,必徘徊悲歌而去。有《盱里子集》。 查看全部作品 →