画梅集杜句

东阁官梅动诗兴,多才依旧能潦倒。

绝笔长风起纤未,乱插繁花向晴昊。

却德年年人醉时,千朵万朵压枝低。

不知明月为谁好,武陵春树他人迷。

中夜起坐万感集,山鬼㗀嚘雪霜逼。

岁暮穷阴耿未已,临风三嗅馨香泣。

拼音

dōng gé guān méi dòng shī xīng,duō cái yī jiù néng lǎo dào。

jué bǐ zhǎng fēng qǐ xiān wèi,luàn chā fán huā xiàng qíng hào。

què dé nián nián rén zuì shí,qiān duǒ wàn duǒ yā zhī dī。

bù zhī míng yuè wèi shuí hǎo,wǔ líng chūn shù tā rén mí。

zhōng yè qǐ zuò wàn gǎn jí,shān guǐ yōu yōu xuě shuāng bī。

suì mù qióng yīn gěng wèi yǐ,lín fēng sān xiù xīn xiāng qì。

作者介绍

凌云翰

元 · ? - ?

元明间浙江仁和人,字彦翀。博览群籍,通经史,工诗。元至正间举人。洪武初以荐,授成都府学教授。后坐事谪南荒。有《柘轩集》。

查看全部作品 →