题华山太古雪赠人

往时天大风,能吹华山裂。

坠此一拳石,咸云太古雪。

粤自开辟初,云气所凝结。

已经六万岁,变化同巀嶪。

望之色正白,表里共澄澈。

尘土不能涴,光彩耀日月。

愿君勿爱此,持以献金阙。

回中避暑时,可用清毒热。

拼音

wǎng shí tiān dà fēng,néng chuī huá shān liè。

zhuì cǐ yī quán shí,xián yún tài gǔ xuě。

yuè zì kāi pì chū,yún qì suǒ níng jié。

yǐ jīng liù wàn suì,biàn huà tóng jié yè。

wàng zhī sè zhèng bái,biǎo lǐ gòng chéng chè。

chén tǔ bù néng wò,guāng cǎi yào rì yuè。

yuàn jūn wù ài cǐ,chí yǐ xiàn jīn quē。

huí zhōng bì shǔ shí,kě yòng qīng dú rè。

作者介绍

卢亘

元 · ? - ?

元汲郡人,字彦威。幼颖悟,博览群书。为文雄逸,尤工于诗。以拟著《滕王阁记》,受知于姚燧,荐为国史院编修。后以待制卒。有《彦威集》。

查看全部作品 →