长星行

银槊万条日没酉,玉虹千丈月合丑。

雄鸡一声半天赤,太阳欲出星在柳。

东南势妥裁冰刀,东北迸开驱雪帚。

行侵荧惑掩太白,直从北斗向南斗。

上相黯惨忽无色,上将参差都不守。

明堂帝坐总茫昧,房驷王良欲奔走。

渐过舆鬼漫两河,浑扫三垣当井口。

突烟滚滚欲浮动,异事惊人古未有。

初从暵旱忽风雨,拔木轰山声乱吼。

尔后妖芒忽亘天,七月初吉又逾九。

纵横凌犯卧复坚,自暮至朝长更久。

五年江馆戴片天,变故纷纭翻覆手。

摧心褫魄又见此,闭目不敢窥户牖。

天倾地裂由积衅,败国亡家皆自取。

吾闻有道必得寿,长星劝汝一杯酒。

拼音

yín shuò wàn tiáo rì méi yǒu,yù hóng qiān zhàng yuè hé chǒu。

xióng jī yī shēng bàn tiān chì,tài yáng yù chū xīng zài liǔ。

dōng nán shì tuǒ cái bīng dāo,dōng běi bèng kāi qū xuě zhǒu。

xíng qīn yíng huò yǎn tài bái,zhí cóng běi dòu xiàng nán dòu。

shàng xiāng àn cǎn hū wú sè,shàng jiāng cān chà dōu bù shǒu。

míng táng dì zuò zǒng máng mèi,fáng sì wáng liáng yù bēn zǒu。

jiàn guò yú guǐ màn liǎng hé,hún sǎo sān yuán dāng jǐng kǒu。

tū yān gǔn gǔn yù fú dòng,yì shì jīng rén gǔ wèi yǒu。

chū cóng hàn hàn hū fēng yǔ,bá mù hōng shān shēng luàn hǒu。

ěr hòu yāo máng hū gèn tiān,qī yuè chū jí yòu yú jiǔ。

zòng héng líng fàn wò fù jiān,zì mù zhì cháo zhǎng gèng jiǔ。

wǔ nián jiāng guǎn dài piàn tiān,biàn gù fēn yún fān fù shǒu。

cuī xīn chǐ pò yòu jiàn cǐ,bì mù bù gǎn kuī hù yǒu。

tiān qīng dì liè yóu jī xìn,bài guó wáng jiā jiē zì qǔ。

wú wén yǒu dào bì dé shòu,zhǎng xīng quàn rǔ yī bēi jiǔ。

作者介绍

郝经

元 · 1223年 - 1275年

元泽州陵川人,字伯常。郝天挺孙。金亡,徙顺天,馆于守帅张柔、贾辅家,博览群书。应世祖忽必烈召入王府,条上经国安民之道数十事。及世祖即位,为翰林侍读学士。中统元年,使宋议和,被贾似道扣留,居真州十六年方归。旋卒,谥文忠。为学务有用。及被留,撰《续后汉书》、《易春秋外传》、《太极演》等书,另有《陵川文集》。

查看全部作品 →