挽欣笑隐

亲对先皇讲法筵,人间独住十三年。

将同鸣凤瑞下世,恰道飞龙招上天。

长立宝阶瞻宝树,亦知金像捧金莲。

梵王此日生欢喜,黑雨翻空浴九泉。

拼音

qīn duì xiān huáng jiǎng fǎ yán,rén jiān dú zhù shí sān nián。

jiāng tóng míng fèng ruì xià shì,qià dào fēi lóng zhāo shàng tiān。

zhǎng lì bǎo jiē zhān bǎo shù,yì zhī jīn xiàng pěng jīn lián。

fàn wáng cǐ rì shēng huān xǐ,hēi yǔ fān kōng yù jiǔ quán。

作者介绍

丁复

元 · ? - ?

元台州天台人,字仲容。仁宗延祐初游京师。被荐,不仕,放情诗酒。晚年侨居金陵。其诗自然俊逸,不事雕琢。有《桧亭集》。

查看全部作品 →