题飞龙亭

昔闻飞龙登紫关,龙飞上天竟不还。

上天下天皆帝所,千古万古空人间。

晴云蔼蔼城头树,春水迢迢江上山。

惟有神仙自骑鹤,玉笙吹度月中闲。

拼音

xī wén fēi lóng dēng zǐ guān,lóng fēi shàng tiān jìng bù hái。

shàng tiān xià tiān jiē dì suǒ,qiān gǔ wàn gǔ kōng rén jiān。

qíng yún ǎi ǎi chéng tóu shù,chūn shuǐ tiáo tiáo jiāng shàng shān。

wéi yǒu shén xiān zì qí hè,yù shēng chuī dù yuè zhōng xián。

作者介绍

丁复

元 · ? - ?

元台州天台人,字仲容。仁宗延祐初游京师。被荐,不仕,放情诗酒。晚年侨居金陵。其诗自然俊逸,不事雕琢。有《桧亭集》。

查看全部作品 →