次李枢判容安亭诗韵五首

多病筋骸久痹顽,柴荆终昼掩重关。

诗书讵可资耕钓,杖屦元非绝往还。

莫遣浮云蔽白日,尽教秋色对南山。

平生愿学程夫子,惭愧春风满座间。

拼音

duō bìng jīn hái jiǔ bì wán,chái jīng zhōng zhòu yǎn zhòng guān。

shī shū jù kě zī gēng diào,zhàng jù yuán fēi jué wǎng hái。

mò qiǎn fú yún bì bái rì,jǐn jiào qiū sè duì nán shān。

píng shēng yuàn xué chéng fū zi,cán kuì chūn fēng mǎn zuò jiān。

作者介绍

安熙

元 · 1270年 - 1311年

元真定藁城人,字敬仲,号默庵。性至孝。既承家学,又私淑刘因之学。其学一以圣贤为师。不屑仕进,家居教授,四方之来学者,多所成就。有《默庵集》。

查看全部作品 →