古砚歌 宋无 元 神娲踏云补天去,遗下一团苍黑天。千年万年乾不得,长带盘古青紫烟。玉工剖天天化石,石内星精有馀魄。雕光发炯成禹璧,海王川后输玄液。帝青呵雾坤倪湿,匣月不开太阴泣。破天残缺无人补,一穴丝丝漏春雨。空藏老石磨今古,补天何时与天语。 拼音 shén wā tà yún bǔ tiān qù,yí xià yī tuán cāng hēi tiān。qiān nián wàn nián qián bù dé,zhǎng dài pán gǔ qīng zǐ yān。yù gōng pōu tiān tiān huà shí,shí nèi xīng jīng yǒu yú pò。diāo guāng fā jiǒng chéng yǔ bì,hǎi wáng chuān hòu shū xuán yè。dì qīng hē wù kūn ní shī,xiá yuè bù kāi tài yīn qì。pò tiān cán quē wú rén bǔ,yī xué sī sī lòu chūn yǔ。kōng cáng lǎo shí mó jīn gǔ,bǔ tiān hé shí yǔ tiān yǔ。 作者介绍 宋 宋无 元 · ? - ? 元平江路人,字子虚。世祖至元末,举茂才,以奉亲辞。工诗。比对精切,造诣新奇。有《翠寒集》等。 查看全部作品 →