秋华亭以天上秋期近分韵得期字

溪上新亭绝萧爽,四檐高树碧参差。

香浮金粟秋盈把,凉沁琼花月满枝。

路近东山深窈窕,水通遥汉共逶迤。

银瓶细泻深杯酒,罗扇新题小字诗。

曲倚瑶筝声累咽,歌停翠琯舞频攲。

露零菡萏枝枝谢,风入梧桐叶叶吹。

每忆天孙候河鼓,更烦星使问秋期。

道林明日难为别,更约山公醉习池。

拼音

xī shàng xīn tíng jué xiāo shuǎng,sì yán gāo shù bì cān chà。

xiāng fú jīn sù qiū yíng bǎ,liáng qìn qióng huā yuè mǎn zhī。

lù jìn dōng shān shēn yǎo tiǎo,shuǐ tōng yáo hàn gòng wēi yí。

yín píng xì xiè shēn bēi jiǔ,luó shàn xīn tí xiǎo zì shī。

qū yǐ yáo zhēng shēng lèi yàn,gē tíng cuì guǎn wǔ pín qī。

lù líng hàn dàn zhī zhī xiè,fēng rù wú tóng yè yè chuī。

měi yì tiān sūn hòu hé gǔ,gèng fán xīng shǐ wèn qiū qī。

dào lín míng rì nán wèi bié,gèng yuē shān gōng zuì xí chí。

作者介绍

于立

元 · ? - ?

元南康庐山人,字彦成,号虚白子。博学通古今,善谈笑。不求仕进,以诗酒放浪江湖间。有《会稽外史集》

查看全部作品 →