登武阳

朝游樊子馆,晚上武阳城。

潮接沧溟近,山从碣石生。

断虹云淡白,返照雨疏明。

且莫悲吟发,樵歌已怆情。

拼音

cháo yóu fán zi guǎn,wǎn shàng wǔ yáng chéng。

cháo jiē cāng míng jìn,shān cóng jié shí shēng。

duàn hóng yún dàn bái,fǎn zhào yǔ shū míng。

qiě mò bēi yín fā,qiáo gē yǐ chuàng qíng。

作者介绍

刘因

元 · 1249年 - 1293年

元保定容城人,字梦吉,初名骃,字梦骥,号静修。学宗程朱,而兼采陆九渊之说。家居教授,随材器教之,皆有成就。世祖至元十九年,以学行荐于朝,为承德郎、右赞善大夫。不久,以母疾辞归。有《静修文集》。

查看全部作品 →