世上

世上悠悠尽自争,眼中隐隐放教平。

飞蝇触鼻人争怒,落叶临头我谩惊。

既有阳秋暗消长,何须青白太分明。

蒺藜原上清霜重,辛苦十年跣足行。

拼音

shì shàng yōu yōu jǐn zì zhēng,yǎn zhōng yǐn yǐn fàng jiào píng。

fēi yíng chù bí rén zhēng nù,luò yè lín tóu wǒ mán jīng。

jì yǒu yáng qiū àn xiāo zhǎng,hé xū qīng bái tài fēn míng。

jí lí yuán shàng qīng shuāng zhòng,xīn kǔ shí nián xiǎn zú xíng。

作者介绍

刘因

元 · 1249年 - 1293年

元保定容城人,字梦吉,初名骃,字梦骥,号静修。学宗程朱,而兼采陆九渊之说。家居教授,随材器教之,皆有成就。世祖至元十九年,以学行荐于朝,为承德郎、右赞善大夫。不久,以母疾辞归。有《静修文集》。

查看全部作品 →