夜雨

梦觉呼童问几更,未应先作不平鸣。

山深六月有秋意,夜静满城惟雨声。

四海虚名此身愧,百年浮世寸心惊。

谁教檐溜如愁思,欲断还连直到明。

拼音

mèng jué hū tóng wèn jǐ gèng,wèi yīng xiān zuò bù píng míng。

shān shēn liù yuè yǒu qiū yì,yè jìng mǎn chéng wéi yǔ shēng。

sì hǎi xū míng cǐ shēn kuì,bǎi nián fú shì cùn xīn jīng。

shuí jiào yán liū rú chóu sī,yù duàn hái lián zhí dào míng。

作者介绍

刘因

元 · 1249年 - 1293年

元保定容城人,字梦吉,初名骃,字梦骥,号静修。学宗程朱,而兼采陆九渊之说。家居教授,随材器教之,皆有成就。世祖至元十九年,以学行荐于朝,为承德郎、右赞善大夫。不久,以母疾辞归。有《静修文集》。

查看全部作品 →