宿华阳台

石径盘盘拥乱霞,云间鸡犬是谁家?

空山月出人境失,高树露凉秋气加。

蜀道青天休种杞,武陵流水漫寻花。

太行东北三千里,尽借晴岚染鬓华。

拼音

shí jìng pán pán yōng luàn xiá,yún jiān jī quǎn shì shuí jiā?

kōng shān yuè chū rén jìng shī,gāo shù lù liáng qiū qì jiā。

shǔ dào qīng tiān xiū zhǒng qǐ,wǔ líng liú shuǐ màn xún huā。

tài xíng dōng běi sān qiān lǐ,jǐn jiè qíng lán rǎn bìn huá。

作者介绍

刘因

元 · 1249年 - 1293年

元保定容城人,字梦吉,初名骃,字梦骥,号静修。学宗程朱,而兼采陆九渊之说。家居教授,随材器教之,皆有成就。世祖至元十九年,以学行荐于朝,为承德郎、右赞善大夫。不久,以母疾辞归。有《静修文集》。

查看全部作品 →