唐张忠孝山亭故基

断碑藩镇记当时,杯酒谈兵少牧之。

山色何曾间今昔,人才初不限华夷。

水波风起心犹壮,木杪秋生鬓已知。

莫更候云台上望,武阳禾黍亦离离。

拼音

duàn bēi fān zhèn jì dāng shí,bēi jiǔ tán bīng shǎo mù zhī。

shān sè hé céng jiān jīn xī,rén cái chū bù xiàn huá yí。

shuǐ bō fēng qǐ xīn yóu zhuàng,mù miǎo qiū shēng bìn yǐ zhī。

mò gèng hòu yún tái shàng wàng,wǔ yáng hé shǔ yì lí lí。

作者介绍

刘因

元 · 1249年 - 1293年

元保定容城人,字梦吉,初名骃,字梦骥,号静修。学宗程朱,而兼采陆九渊之说。家居教授,随材器教之,皆有成就。世祖至元十九年,以学行荐于朝,为承德郎、右赞善大夫。不久,以母疾辞归。有《静修文集》。

查看全部作品 →