反垂柳短吟

偃蹇高松雪漫飞,最怜憔悴绿杨枝。

青丝曾识莺声软,黄叶俄惊马足迟。

有分只偷春色早,无心要结岁寒知。

不应再得东风力,更与行人管别离。

拼音

yǎn jiǎn gāo sōng xuě màn fēi,zuì lián qiáo cuì lǜ yáng zhī。

qīng sī céng shí yīng shēng ruǎn,huáng yè é jīng mǎ zú chí。

yǒu fēn zhǐ tōu chūn sè zǎo,wú xīn yào jié suì hán zhī。

bù yīng zài dé dōng fēng lì,gèng yǔ xíng rén guǎn bié lí。

作者介绍

刘因

元 · 1249年 - 1293年

元保定容城人,字梦吉,初名骃,字梦骥,号静修。学宗程朱,而兼采陆九渊之说。家居教授,随材器教之,皆有成就。世祖至元十九年,以学行荐于朝,为承德郎、右赞善大夫。不久,以母疾辞归。有《静修文集》。

查看全部作品 →