付阿山诵

十亩荒田不自耕,半空楼观几时成?

人因遇困方言命,我为求奇反丧名。

此去要知灯是火,向来空指雁为羹。

新诗铭在山童口,百过高歌告乃兄。

拼音

shí mǔ huāng tián bù zì gēng,bàn kōng lóu guān jǐ shí chéng?

rén yīn yù kùn fāng yán mìng,wǒ wèi qiú qí fǎn sàng míng。

cǐ qù yào zhī dēng shì huǒ,xiàng lái kōng zhǐ yàn wèi gēng。

xīn shī míng zài shān tóng kǒu,bǎi guò gāo gē gào nǎi xiōng。

作者介绍

刘因

元 · 1249年 - 1293年

元保定容城人,字梦吉,初名骃,字梦骥,号静修。学宗程朱,而兼采陆九渊之说。家居教授,随材器教之,皆有成就。世祖至元十九年,以学行荐于朝,为承德郎、右赞善大夫。不久,以母疾辞归。有《静修文集》。

查看全部作品 →