黄金台

燕山不改色,易水无新声。谁知数尺台,中有万古情。

区区后世人,犹爱黄金名。黄金亦何物?能为贤重轻。

德辉照九仞,凤鸟才一鸣。伊谁腐鼠弃,坐见饥鸢争。

周道日东渐,二老皆西行。养民以致贤,王业自此成。

黄金与山平,不救兵纵横。落日下荒台,山水有馀清。

拼音

yàn shān bù gǎi sè,yì shuǐ wú xīn shēng。shuí zhī shù chǐ tái,zhōng yǒu wàn gǔ qíng。

qū qū hòu shì rén,yóu ài huáng jīn míng。huáng jīn yì hé wù?néng wèi xián zhòng qīng。

dé huī zhào jiǔ rèn,fèng niǎo cái yī míng。yī shuí fǔ shǔ qì,zuò jiàn jī yuān zhēng。

zhōu dào rì dōng jiàn,èr lǎo jiē xī xíng。yǎng mín yǐ zhì xián,wáng yè zì cǐ chéng。

huáng jīn yǔ shān píng,bù jiù bīng zòng héng。luò rì xià huāng tái,shān shuǐ yǒu yú qīng。

作者介绍

刘因

元 · 1249年 - 1293年

元保定容城人,字梦吉,初名骃,字梦骥,号静修。学宗程朱,而兼采陆九渊之说。家居教授,随材器教之,皆有成就。世祖至元十九年,以学行荐于朝,为承德郎、右赞善大夫。不久,以母疾辞归。有《静修文集》。

查看全部作品 →