龙潭

盘磴脱交荫,平坛得高岑。

高岑不可攀,哀湍激幽音。

穷源岂不得,爽气来骎骎。

灵润发山骨,沮洳下崖阴。

为问石上苔,妙理谁曾寻。

乾坤有乾溢,此水无古今。

下有灵物栖,倒影毛发森。

东州旱连岁,呼龙动云林。

顾此百丈潭,岂无三日霖。

为霖此虽能,鞭策由天心。

日暮碧云合,空山深复深。

拼音

pán dèng tuō jiāo yīn,píng tán dé gāo cén。

gāo cén bù kě pān,āi tuān jī yōu yīn。

qióng yuán qǐ bù dé,shuǎng qì lái qīn qīn。

líng rùn fā shān gǔ,jǔ rù xià yá yīn。

wèi wèn shí shàng tái,miào lǐ shuí céng xún。

qián kūn yǒu qián yì,cǐ shuǐ wú gǔ jīn。

xià yǒu líng wù qī,dào yǐng máo fā sēn。

dōng zhōu hàn lián suì,hū lóng dòng yún lín。

gù cǐ bǎi zhàng tán,qǐ wú sān rì lín。

wèi lín cǐ suī néng,biān cè yóu tiān xīn。

rì mù bì yún hé,kōng shān shēn fù shēn。

作者介绍

刘因

元 · 1249年 - 1293年

元保定容城人,字梦吉,初名骃,字梦骥,号静修。学宗程朱,而兼采陆九渊之说。家居教授,随材器教之,皆有成就。世祖至元十九年,以学行荐于朝,为承德郎、右赞善大夫。不久,以母疾辞归。有《静修文集》。

查看全部作品 →