游云水庵

乘春奋幽潜,观化登丘山。

哀淙闻远壑,息驾思云关。

垦石密松桂,结屋珍茅菅。

生烟纷漠漠,激流散潺潺。

山石浮寿色,涧木荣欢颜。

览物有真意,抚节惊循环。

悠然千载情,俨若盘石间。

眷焉欲晤语,古人何当还。

拼音

chéng chūn fèn yōu qián,guān huà dēng qiū shān。

āi cóng wén yuǎn hè,xī jià sī yún guān。

kěn shí mì sōng guì,jié wū zhēn máo jiān。

shēng yān fēn mò mò,jī liú sàn chán chán。

shān shí fú shòu sè,jiàn mù róng huān yán。

lǎn wù yǒu zhēn yì,fǔ jié jīng xún huán。

yōu rán qiān zài qíng,yǎn ruò pán shí jiān。

juàn yān yù wù yǔ,gǔ rén hé dāng hái。

作者介绍

刘因

元 · 1249年 - 1293年

元保定容城人,字梦吉,初名骃,字梦骥,号静修。学宗程朱,而兼采陆九渊之说。家居教授,随材器教之,皆有成就。世祖至元十九年,以学行荐于朝,为承德郎、右赞善大夫。不久,以母疾辞归。有《静修文集》。

查看全部作品 →