清江曲

清江芙蕖玉可怜,岸花汀草自年年。来鸿去雁不相识,晓露无声香暗泣。

江楼缥缈如花人,望之见之不可亲。无限晴云锦树新,愁眉只向遥山颦。

遥山一千里,长在愁眉底。镜里繁华过眼空,遥山铸向青铜中。

遥山遥复遥,芙蕖霜早雕。明日愁眉为谁扫,月白江清天未晓。

拼音

qīng jiāng fú qú yù kě lián,àn huā tīng cǎo zì nián nián。lái hóng qù yàn bù xiāng shí,xiǎo lù wú shēng xiāng àn qì。

jiāng lóu piāo miǎo rú huā rén,wàng zhī jiàn zhī bù kě qīn。wú xiàn qíng yún jǐn shù xīn,chóu méi zhǐ xiàng yáo shān pín。

yáo shān yī qiān lǐ,zhǎng zài chóu méi dǐ。jìng lǐ fán huá guò yǎn kōng,yáo shān zhù xiàng qīng tóng zhōng。

yáo shān yáo fù yáo,fú qú shuāng zǎo diāo。míng rì chóu méi wèi shuí sǎo,yuè bái jiāng qīng tiān wèi xiǎo。

作者介绍

刘因

元 · 1249年 - 1293年

元保定容城人,字梦吉,初名骃,字梦骥,号静修。学宗程朱,而兼采陆九渊之说。家居教授,随材器教之,皆有成就。世祖至元十九年,以学行荐于朝,为承德郎、右赞善大夫。不久,以母疾辞归。有《静修文集》。

查看全部作品 →