送徐生还鄂

燕山送客归南州,兴来每恨无扁舟。君归为我谢江汉,思君不见令人愁。

千里风烟想萧洒,一代英雄成古丘。当年才气鹦鹉洲,抚掌笑杀黄鹤楼。

黄鹤归来哀江头,江山依旧人悠悠。浮云万古恣变灭,眼中扰扰何时休?

紫阳仙人歌远游,飞蛟起灭三千秋,为君挥手昆仑头。

拼音

yàn shān sòng kè guī nán zhōu,xīng lái měi hèn wú biǎn zhōu。jūn guī wèi wǒ xiè jiāng hàn,sī jūn bù jiàn lìng rén chóu。

qiān lǐ fēng yān xiǎng xiāo sǎ,yī dài yīng xióng chéng gǔ qiū。dāng nián cái qì yīng wǔ zhōu,fǔ zhǎng xiào shā huáng hè lóu。

huáng hè guī lái āi jiāng tóu,jiāng shān yī jiù rén yōu yōu。fú yún wàn gǔ zì biàn miè,yǎn zhōng rǎo rǎo hé shí xiū?

zǐ yáng xiān rén gē yuǎn yóu,fēi jiāo qǐ miè sān qiān qiū,wèi jūn huī shǒu kūn lún tóu。

作者介绍

刘因

元 · 1249年 - 1293年

元保定容城人,字梦吉,初名骃,字梦骥,号静修。学宗程朱,而兼采陆九渊之说。家居教授,随材器教之,皆有成就。世祖至元十九年,以学行荐于朝,为承德郎、右赞善大夫。不久,以母疾辞归。有《静修文集》。

查看全部作品 →