食笋 刘因 元 梦回齿颊风萧骚,幽姿不许霜松高。南来苍玉不盈束,已觉饮兴翻云涛。诗家胸次自宜此,尚嫌烟火须烹炰。想像南风吹万竹,箨龙正恐称冤号。石盆养鱼心自苦,仰羡鸲鸲云间巢。眼中岁旱土不膏,长镵后虑山无毛。退食归来北窗梦,山巅朱凤声嗷嗷。 拼音 mèng huí chǐ jiá fēng xiāo sāo,yōu zī bù xǔ shuāng sōng gāo。nán lái cāng yù bù yíng shù,yǐ jué yǐn xīng fān yún tāo。shī jiā xiōng cì zì yí cǐ,shàng xián yān huǒ xū pēng páo。xiǎng xiàng nán fēng chuī wàn zhú,tuò lóng zhèng kǒng chēng yuān hào。shí pén yǎng yú xīn zì kǔ,yǎng xiàn qú qú yún jiān cháo。yǎn zhōng suì hàn tǔ bù gāo,zhǎng chán hòu lǜ shān wú máo。tuì shí guī lái běi chuāng mèng,shān diān zhū fèng shēng áo áo。 作者介绍 刘 刘因 元 · 1249年 - 1293年 元保定容城人,字梦吉,初名骃,字梦骥,号静修。学宗程朱,而兼采陆九渊之说。家居教授,随材器教之,皆有成就。世祖至元十九年,以学行荐于朝,为承德郎、右赞善大夫。不久,以母疾辞归。有《静修文集》。 查看全部作品 →