秋夕王楚善过宿

片雨洒空庭,梧桐响残滴。

窗户涵清风,孤灯夜寥阒。

渺怀平生亲,睽违不相识。

公子幸过从,为之长叹息。

意旷尘虑空,语到聪明入。

山径披榛芜,晤言永今夕。

物变心自伤,事往嗟何及。

远大与子期,无踵炎凉迹。

拼音

piàn yǔ sǎ kōng tíng,wú tóng xiǎng cán dī。

chuāng hù hán qīng fēng,gū dēng yè liáo qù。

miǎo huái píng shēng qīn,kuí wéi bù xiāng shí。

gōng zi xìng guò cóng,wèi zhī zhǎng tàn xī。

yì kuàng chén lǜ kōng,yǔ dào cōng míng rù。

shān jìng pī zhēn wú,wù yán yǒng jīn xī。

wù biàn xīn zì shāng,shì wǎng jiē hé jí。

yuǎn dà yǔ zi qī,wú zhǒng yán liáng jì。

作者介绍

郭钰

元 · 1316年 - ?

元明间吉安吉水人,字彦章。元末隐居不仕。明初,以茂才征,辞疾不就。生平转侧兵戈,流离道路,目击时事阽危之状,故诗多愁苦之词。于战乱残破郡邑事实,言之确凿,尤足补史传之缺。有《静思集》。

查看全部作品 →