和答铨弟

别来两见春日满,愁思谁云春夜短。

十八滩头鸣棹歌,吴姬劝酒银瓶暖。

中江开帆先到家,意浓不计归程赊。

但云老兄久埋没,诗句何得随飞槎。

诸公传诵无新旧,相怜似是平生友。

事业青云如鼠肝,文章白发羞牛后。

长年冻饿茫无涯,不敢仰天生怨嗟。

先生归去且种菊,词客愁来空饐瓜。

拼音

bié lái liǎng jiàn chūn rì mǎn,chóu sī shuí yún chūn yè duǎn。

shí bā tān tóu míng zhào gē,wú jī quàn jiǔ yín píng nuǎn。

zhōng jiāng kāi fān xiān dào jiā,yì nóng bù jì guī chéng shē。

dàn yún lǎo xiōng jiǔ mái méi,shī jù hé dé suí fēi chá。

zhū gōng chuán sòng wú xīn jiù,xiāng lián shì shì píng shēng yǒu。

shì yè qīng yún rú shǔ gān,wén zhāng bái fā xiū niú hòu。

zhǎng nián dòng è máng wú yá,bù gǎn yǎng tiān shēng yuàn jiē。

xiān shēng guī qù qiě zhǒng jú,cí kè chóu lái kōng yì guā。

作者介绍

郭钰

元 · 1316年 - ?

元明间吉安吉水人,字彦章。元末隐居不仕。明初,以茂才征,辞疾不就。生平转侧兵戈,流离道路,目击时事阽危之状,故诗多愁苦之词。于战乱残破郡邑事实,言之确凿,尤足补史传之缺。有《静思集》。

查看全部作品 →