春游曲和傅子通韵

蛾眉晓压黛云冷,蚁波渌泛秋蛇影。

千金难买能赋人,辘轳声沈旧宫井。

青丝不梳慵早起,十二螺鬟翠相倚。

鹦鹉解言天上愁,红雨香漂御沟水。

羲车急急催飞光,杯中浅深愁短长。

东邻谁唱断肠曲,游丝落絮春茫茫。

拼音

é méi xiǎo yā dài yún lěng,yǐ bō lù fàn qiū shé yǐng。

qiān jīn nán mǎi néng fù rén,lù lú shēng shěn jiù gōng jǐng。

qīng sī bù shū yōng zǎo qǐ,shí èr luó huán cuì xiāng yǐ。

yīng wǔ jiě yán tiān shàng chóu,hóng yǔ xiāng piāo yù gōu shuǐ。

xī chē jí jí cuī fēi guāng,bēi zhōng qiǎn shēn chóu duǎn zhǎng。

dōng lín shuí chàng duàn cháng qū,yóu sī luò xù chūn máng máng。

作者介绍

钱惟善

元 · ? - ?

元钱塘人,字思复,号曲江居士。顺帝至正元年,省试《罗刹江赋》,时锁院三千人,独惟善据枚乘《七发》,辨钱塘江为曲江,由是得名。官副提举。张士诚据吴,弃官。既殁,与杨维桢、陆居仁同葬干山,人称三高士墓。有《江月松风集》

查看全部作品 →