寄柳道传黄晋卿两生

大火且西逝,赫曦讵能为。

丛竹覆孤馆,绿阴相蔽亏。

人散众喧寂,独鸟嘤鸣随。

想见探讨馀,层层发新知。

傥不鄙朽拙,勉哉勤相遗。

拼音

dà huǒ qiě xī shì,hè xī jù néng wèi。

cóng zhú fù gū guǎn,lǜ yīn xiāng bì kuī。

rén sàn zhòng xuān jì,dú niǎo yīng míng suí。

xiǎng jiàn tàn tǎo yú,céng céng fā xīn zhī。

tǎng bù bǐ xiǔ zhuō,miǎn zāi qín xiāng yí。

作者介绍

方凤

元 · 1240年 - 1321年

宋元间婺州浦江人,一名景山,字韶卿(韶父),号岩南。宋末恩授容州文学,入元不仕。善为古今诗,不缘雕琢,体裁纯密,自成一家。有《存雅堂稿》等。

查看全部作品 →