题光风霁月楼

人间底处无风月,知用何时最佳绝。

芳播崇楼淑气浮,影涵古桂清辉发。

向来雅重无极翁,洒落襟怀与此同。

去之百世犹仿佛,宛见道貌匡庐中。

谁题品语黄太史,大书四字紫阳子。

今从建水得此本,如拾蠙珠卷文绮。

携归八咏双溪州,晏然直与造化游。

无边妙处乃萃此,韪矣君家百尺楼。

拼音

rén jiān dǐ chù wú fēng yuè,zhī yòng hé shí zuì jiā jué。

fāng bō chóng lóu shū qì fú,yǐng hán gǔ guì qīng huī fā。

xiàng lái yǎ zhòng wú jí wēng,sǎ luò jīn huái yǔ cǐ tóng。

qù zhī bǎi shì yóu fǎng fú,wǎn jiàn dào mào kuāng lú zhōng。

shuí tí pǐn yǔ huáng tài shǐ,dà shū sì zì zǐ yáng zi。

jīn cóng jiàn shuǐ dé cǐ běn,rú shí pín zhū juǎn wén qǐ。

xié guī bā yǒng shuāng xī zhōu,yàn rán zhí yǔ zào huà yóu。

wú biān miào chù nǎi cuì cǐ,wěi yǐ jūn jiā bǎi chǐ lóu。

作者介绍

方凤

元 · 1240年 - 1321年

宋元间婺州浦江人,一名景山,字韶卿(韶父),号岩南。宋末恩授容州文学,入元不仕。善为古今诗,不缘雕琢,体裁纯密,自成一家。有《存雅堂稿》等。

查看全部作品 →