哭汪遁斋二十四韵

诗礼趋庭日,风尘筮仕辰。

献荆思报国,捧檄冀荣亲。

肇典丹阳校,旋苏海邑民。

渔盐千古旧,弦诵一朝新。

浩荡王纲解,艰虞国步屯。

遂令娱彩士,几作负羁臣。

天地裨忠孝,云山获隐沦。

陶潜犹纪晋,黄绮肯归秦。

体病相如渴,家伤原宪贫。

将何具甘旨,并□窘晨昏。

善事行惊俗,高居德照邻。

儒言存道脉,野趣任天真。

里巷称耆艾,乡邦礼缙绅。

时方瞻故老,世忽哭斯人。

莫驻桑榆景,翻全宠辱身。

声名应不泯,传播必殊伦。

循吏光前史,文场殿后尘。

遗音悲贾鵩,绝笔叹姬麟。

有客含情切,长涂洒泪频。

知心遗鲍叔,交谊失陈遵。

零落今如是,襟怀孰可陈。

未悬徐墓剑,空忆汉江纶。

独立西风里,老吟东海滨。

此生何所托,歌罢复沾巾。

拼音

shī lǐ qū tíng rì,fēng chén shì shì chén。

xiàn jīng sī bào guó,pěng xí jì róng qīn。

zhào diǎn dān yáng xiào,xuán sū hǎi yì mín。

yú yán qiān gǔ jiù,xián sòng yī cháo xīn。

hào dàng wáng gāng jiě,jiān yú guó bù tún。

suì lìng yú cǎi shì,jǐ zuò fù jī chén。

tiān dì bì zhōng xiào,yún shān huò yǐn lún。

táo qián yóu jì jìn,huáng qǐ kěn guī qín。

tǐ bìng xiāng rú kě,jiā shāng yuán xiàn pín。

jiāng hé jù gān zhǐ,bìng jiǒng chén hūn。

shàn shì xíng jīng sú,gāo jū dé zhào lín。

rú yán cún dào mài,yě qù rèn tiān zhēn。

lǐ xiàng chēng qí ài,xiāng bāng lǐ jìn shēn。

shí fāng zhān gù lǎo,shì hū kū sī rén。

mò zhù sāng yú jǐng,fān quán chǒng rǔ shēn。

shēng míng yīng bù mǐn,chuán bō bì shū lún。

xún lì guāng qián shǐ,wén chǎng diàn hòu chén。

yí yīn bēi jiǎ fú,jué bǐ tàn jī lín。

yǒu kè hán qíng qiè,zhǎng tú sǎ lèi pín。

zhī xīn yí bào shū,jiāo yì shī chén zūn。

líng luò jīn rú shì,jīn huái shú kě chén。

wèi xuán xú mù jiàn,kōng yì hàn jiāng lún。

dú lì xī fēng lǐ,lǎo yín dōng hǎi bīn。

cǐ shēng hé suǒ tuō,gē bà fù zhān jīn。

作者介绍

戴良

元 · 1317年 - 1383年

元明间浦江人,字叔能,号九灵山人,又号云林。通经、史百家暨医、卜、释、老之说。初习举子业,寻弃去,学古文于黄、柳贯、吴莱。学诗于余阙。元顺帝至正十八年,朱元璋取金华,召之讲经史。旋授学正。不久逃去。顺帝授以淮南江北等处儒学提举。后避地吴中,依张士诚。见士诚将败,挈家泛海,抵登、莱。欲行归扩廓军,道梗,侨寓昌乐。元亡,南还,变姓名,隐四明山。明太祖物色得之,召至京师,试以文,欲官之,以老疾固辞,忤旨。逾年自杀。良为诗风骨高秀,眷怀宗国,多磊落抑塞之音。有《九灵山房集》。

查看全部作品 →