丹丘先生歌

丹丘先生好仙灵,自言手把天地扃。雷公电母听使令,众真狎恰通丁宁。

时秋奰屃气不清,海头八月神涛倾。天河咫尺连沧瀛,风雷雨蚀不暂停。

云林老臣却膻腥,欲召群仙来降精。奈此淋淫时所丁,海娲岳姥湿辎軿。

丹丘先生溘上征,坐驱羽驾逆云行。赤龙胜御青鸟迎,手执芙蓉朝玉京。

告道祠官竭精诚,冀陈修俎灵爽呈。天胡夺是两眼睛,有光不照孤羁情。

顷之飙风翩以轻,旗旄毵㲚拥飞旌。口含天语悄无声,为臣特借三日晴。

扶桑旸谷晓曜赪,百拜杂沓天路平。丹丘先生下太清,首峨琼弁被玉缨。

望中恍惚倏若惊,訇然向我振威狞,曷不从之学长生。

拼音

dān qiū xiān shēng hǎo xiān líng,zì yán shǒu bǎ tiān dì jiōng。léi gōng diàn mǔ tīng shǐ lìng,zhòng zhēn xiá qià tōng dīng níng。

shí qiū bì xì qì bù qīng,hǎi tóu bā yuè shén tāo qīng。tiān hé zhǐ chǐ lián cāng yíng,fēng léi yǔ shí bù zàn tíng。

yún lín lǎo chén què shān xīng,yù zhào qún xiān lái jiàng jīng。nài cǐ lín yín shí suǒ dīng,hǎi wā yuè lǎo shī zī píng。

dān qiū xiān shēng kè shàng zhēng,zuò qū yǔ jià nì yún xíng。chì lóng shèng yù qīng niǎo yíng,shǒu zhí fú róng cháo yù jīng。

gào dào cí guān jié jīng chéng,jì chén xiū zǔ líng shuǎng chéng。tiān hú duó shì liǎng yǎn jīng,yǒu guāng bù zhào gū jī qíng。

qǐng zhī biāo fēng piān yǐ qīng,qí máo sān shā yōng fēi jīng。kǒu hán tiān yǔ qiāo wú shēng,wèi chén tè jiè sān rì qíng。

fú sāng yáng gǔ xiǎo yào chēng,bǎi bài zá dá tiān lù píng。dān qiū xiān shēng xià tài qīng,shǒu é qióng biàn bèi yù yīng。

wàng zhōng huǎng hū shū ruò jīng,hōng rán xiàng wǒ zhèn wēi níng,hé bù cóng zhī xué zhǎng shēng。

作者介绍

戴良

元 · 1317年 - 1383年

元明间浦江人,字叔能,号九灵山人,又号云林。通经、史百家暨医、卜、释、老之说。初习举子业,寻弃去,学古文于黄、柳贯、吴莱。学诗于余阙。元顺帝至正十八年,朱元璋取金华,召之讲经史。旋授学正。不久逃去。顺帝授以淮南江北等处儒学提举。后避地吴中,依张士诚。见士诚将败,挈家泛海,抵登、莱。欲行归扩廓军,道梗,侨寓昌乐。元亡,南还,变姓名,隐四明山。明太祖物色得之,召至京师,试以文,欲官之,以老疾固辞,忤旨。逾年自杀。良为诗风骨高秀,眷怀宗国,多磊落抑塞之音。有《九灵山房集》。

查看全部作品 →