兵后登大内芙蓉阁宫人梳洗处

粲粲芙蓉阁,我登双眼明。手拊沉香阑,美人已东征。

美人未去时,朝理绿云鬟,暮吹紫鸾笙。美人既去时,阁下麋鹿走,阁上鸱枭鸣。

江山咫尺生烟雾,万年枝上悲风生。空有遗钿碎珥狼籍堆玉案,空有金莲宝炬错落悬珠楹。

杨柳兮青青,芙蓉兮冥冥。美人不见空泪零,锦梁双燕来又去,夜夜蟾蜍窥玉屏。

拼音

càn càn fú róng gé,wǒ dēng shuāng yǎn míng。shǒu fǔ chén xiāng lán,měi rén yǐ dōng zhēng。

měi rén wèi qù shí,cháo lǐ lǜ yún huán,mù chuī zǐ luán shēng。měi rén jì qù shí,gé xià mí lù zǒu,gé shàng chī xiāo míng。

jiāng shān zhǐ chǐ shēng yān wù,wàn nián zhī shàng bēi fēng shēng。kōng yǒu yí diàn suì ěr láng jí duī yù àn,kōng yǒu jīn lián bǎo jù cuò luò xuán zhū yíng。

yáng liǔ xī qīng qīng,fú róng xī míng míng。měi rén bù jiàn kōng lèi líng,jǐn liáng shuāng yàn lái yòu qù,yè yè chán chú kuī yù píng。

作者介绍

汪元量

元 · 1241年 - 1317年

宋临安钱塘人,字大有,号水云子。度宗咸淳间进士。以善琴供奉内廷。宋亡,随北去。后为道士南归,往来匡庐、彭蠡间,踪迹莫测。为诗慷慨有气节,多纪国亡北徙事,后人推为“诗史”。有《水云集》、《湖山类稿》。

查看全部作品 →