云安闻鹃

云安风景愚能说,苍峡风掀浪如雪。

杜鹃叫得口流血,染遍山花归不得。

臣甫再拜哦新诗,诗成甫也成愁绝。

都人重是古帝魂,敬重此鸟心不辍。

不知此鸟知不知,四时叫得巴山裂。

却忆群姬左右趋,三十六宫醉花月。

拼音

yún ān fēng jǐng yú néng shuō,cāng xiá fēng xiān làng rú xuě。

dù juān jiào dé kǒu liú xuè,rǎn biàn shān huā guī bù dé。

chén fǔ zài bài ó xīn shī,shī chéng fǔ yě chéng chóu jué。

dōu rén zhòng shì gǔ dì hún,jìng zhòng cǐ niǎo xīn bù chuò。

bù zhī cǐ niǎo zhī bù zhī,sì shí jiào dé bā shān liè。

què yì qún jī zuǒ yòu qū,sān shí liù gōng zuì huā yuè。

作者介绍

汪元量

元 · 1241年 - 1317年

宋临安钱塘人,字大有,号水云子。度宗咸淳间进士。以善琴供奉内廷。宋亡,随北去。后为道士南归,往来匡庐、彭蠡间,踪迹莫测。为诗慷慨有气节,多纪国亡北徙事,后人推为“诗史”。有《水云集》、《湖山类稿》。

查看全部作品 →