光相寺

峨眉县西四十里,峭壁悬崖削寒翠。

崎岖栈道动摇摇,矮石支撑同赑屃。

忽窥万仞黑无底,下有龙渊七十二。

攀扪步步足难移,大盘小盘八十四。

行行更入娑罗平,侧立长嗟心胆碎。

洗脚溪头登土峰,板屋数间光相寺。

寺中萧然无个僧,普贤小殿生阴气。

天仙桥上光明岩,银色光中世界异。

须臾风雨洗天来,兜罗绵云塞天地。

虚空现出大圆光,五色晕中瞻大士。

日暮云收山寂然,乙夜灯分百千计。

别有草庵三四僧,花木满轩颇清致。

有时云起自雷岩,两道金光出岩际。

有时云散光独明,犹见光中回象辔。

僧云又有清现光,白日无云光更丽。

奇花异草吹香风,怪兽珍禽左右至。

善财童子何许来,五十三参见真谛。

神通变化无了时,如幻如梦复如戏。

胡为狡狯弄精魂,机事机心极无谓。

儒生持此问山僧,僧曰如是观如是。

若言有相更有光,灵化千千诚小技。

何如无光复无相,湛寂名为第一义。

菩萨空中数点头,收敛圆光无一事。

雪山万点白差差,初日照之光毳毳。

遥瞻天竺立绵延,我欲游观足如系。

平生兹游真冠绝,走笔成诗图快意。

拼音

é méi xiàn xī sì shí lǐ,qiào bì xuán yá xuē hán cuì。

qí qū zhàn dào dòng yáo yáo,ǎi shí zhī chēng tóng bì xì。

hū kuī wàn rèn hēi wú dǐ,xià yǒu lóng yuān qī shí èr。

pān mén bù bù zú nán yí,dà pán xiǎo pán bā shí sì。

xíng xíng gèng rù suō luó píng,cè lì zhǎng jiē xīn dǎn suì。

xǐ jiǎo xī tóu dēng tǔ fēng,bǎn wū shù jiān guāng xiāng sì。

sì zhōng xiāo rán wú gè sēng,pǔ xián xiǎo diàn shēng yīn qì。

tiān xiān qiáo shàng guāng míng yán,yín sè guāng zhōng shì jiè yì。

xū yú fēng yǔ xǐ tiān lái,dōu luó mián yún sāi tiān dì。

xū kōng xiàn chū dà yuán guāng,wǔ sè yūn zhōng zhān dà shì。

rì mù yún shōu shān jì rán,yǐ yè dēng fēn bǎi qiān jì。

bié yǒu cǎo ān sān sì sēng,huā mù mǎn xuān pǒ qīng zhì。

yǒu shí yún qǐ zì léi yán,liǎng dào jīn guāng chū yán jì。

yǒu shí yún sàn guāng dú míng,yóu jiàn guāng zhōng huí xiàng pèi。

sēng yún yòu yǒu qīng xiàn guāng,bái rì wú yún guāng gèng lì。

qí huā yì cǎo chuī xiāng fēng,guài shòu zhēn qín zuǒ yòu zhì。

shàn cái tóng zi hé xǔ lái,wǔ shí sān cān jiàn zhēn dì。

shén tōng biàn huà wú le shí,rú huàn rú mèng fù rú xì。

hú wèi jiǎo kuài nòng jīng hún,jī shì jī xīn jí wú wèi。

rú shēng chí cǐ wèn shān sēng,sēng yuē rú shì guān rú shì。

ruò yán yǒu xiāng gèng yǒu guāng,líng huà qiān qiān chéng xiǎo jì。

hé rú wú guāng fù wú xiāng,zhàn jì míng wèi dì yī yì。

pú sà kōng zhōng shù diǎn tóu,shōu liǎn yuán guāng wú yī shì。

xuě shān wàn diǎn bái chà chà,chū rì zhào zhī guāng cuì cuì。

yáo zhān tiān zhú lì mián yán,wǒ yù yóu guān zú rú xì。

píng shēng zī yóu zhēn guān jué,zǒu bǐ chéng shī tú kuài yì。

作者介绍

汪元量

元 · 1241年 - 1317年

宋临安钱塘人,字大有,号水云子。度宗咸淳间进士。以善琴供奉内廷。宋亡,随北去。后为道士南归,往来匡庐、彭蠡间,踪迹莫测。为诗慷慨有气节,多纪国亡北徙事,后人推为“诗史”。有《水云集》、《湖山类稿》。

查看全部作品 →