寄达兼善

天风起西北,坚冰在河水。

日车寒易侧,霜露方泥泥。

居人涂户牖,日晏犹未起。

客子将安之,行役乃不已。

平生丈夫愿,剪鬌弄孤矢。

岂不甘陋巷,宁能老桑梓。

近者发扬州,舟楫水上舣。

幸逢地主贤,设摆共遮止。

张灯转清夜,高论杂燕喜。

忽闻故人来,如渴饮醪醴。

三年隔江分,终日候河涘。

言旋犹望尘,失笑或乃尔。

人生一邂逅,亦复自牾牴。

明日驱车去,不得待行李。

闻将入临海,相见亦近耳。

临海古壮县,正在天姥里。

大山插青天,琼台屹相倚。

东维见扶桑,踆乌有三趾。

碧海浸后土,东绕其地底。

山上多桃花,雪霜摧不死。

我家山之南,欲往亦屡矣。

因君紫旄节,去访白云子。

拼音

tiān fēng qǐ xī běi,jiān bīng zài hé shuǐ。

rì chē hán yì cè,shuāng lù fāng ní ní。

jū rén tú hù yǒu,rì yàn yóu wèi qǐ。

kè zi jiāng ān zhī,xíng yì nǎi bù yǐ。

píng shēng zhàng fū yuàn,jiǎn tuǒ nòng gū shǐ。

qǐ bù gān lòu xiàng,níng néng lǎo sāng zǐ。

jìn zhě fā yáng zhōu,zhōu jí shuǐ shàng yǐ。

xìng féng dì zhǔ xián,shè bǎi gòng zhē zhǐ。

zhāng dēng zhuǎn qīng yè,gāo lùn zá yàn xǐ。

hū wén gù rén lái,rú kě yǐn láo lǐ。

sān nián gé jiāng fēn,zhōng rì hòu hé sì。

yán xuán yóu wàng chén,shī xiào huò nǎi ěr。

rén shēng yī xiè hòu,yì fù zì wǔ dǐ。

míng rì qū chē qù,bù dé dài xíng lǐ。

wén jiāng rù lín hǎi,xiāng jiàn yì jìn ěr。

lín hǎi gǔ zhuàng xiàn,zhèng zài tiān lǎo lǐ。

dà shān chā qīng tiān,qióng tái yì xiāng yǐ。

dōng wéi jiàn fú sāng,cūn wū yǒu sān zhǐ。

bì hǎi jìn hòu tǔ,dōng rào qí dì dǐ。

shān shàng duō táo huā,xuě shuāng cuī bù sǐ。

wǒ jiā shān zhī nán,yù wǎng yì lǚ yǐ。

yīn jūn zǐ máo jié,qù fǎng bái yún zi。

作者介绍

李孝光

元 · 1285年 - 1350年

元代文学家、诗人、学者,初名同祖,字季和,号五峰,温州乐清(今属浙江)人。少博学,以文章负名当世,隐居雁荡山五峰下,从学者众。元顺帝至正四年(公元1344年)应召为秘书监著作郎,至正七年,进《孝经图说》,擢升秘书监丞。至正十年(公元1350年)辞职南归,途中病逝同州(陕西大荔),享年六十六岁。与杨维桢并称“杨李”。笃志复古,法古人而不趋世尚,非先秦两汉语弗道。著有《五峰集》十一卷。

查看全部作品 →