挽潘祥卿

已佩官箴肃,人推吏议精。

笔锋回雅道,经术谳疑情。

孝悌居无忝,公廉志夙成。

家移山郭住,禄代石田耕。

晚谢芜湖幕,恩留槜李城。

湖山容佚老,篷藋足逃名。

藉草抛书卷,看云把酒觥。

阳坡秋种菊,画舫夜弹筝。

既已忘荣辱,方知外死生。

巉巉墓头石,百世保庥贞。

拼音

yǐ pèi guān zhēn sù,rén tuī lì yì jīng。

bǐ fēng huí yǎ dào,jīng shù yàn yí qíng。

xiào tì jū wú tiǎn,gōng lián zhì sù chéng。

jiā yí shān guō zhù,lù dài shí tián gēng。

wǎn xiè wú hú mù,ēn liú zuì lǐ chéng。

hú shān róng yì lǎo,péng diào zú táo míng。

jí cǎo pāo shū juǎn,kàn yún bǎ jiǔ gōng。

yáng pō qiū zhǒng jú,huà fǎng yè dàn zhēng。

jì yǐ wàng róng rǔ,fāng zhī wài sǐ shēng。

chán chán mù tóu shí,bǎi shì bǎo xiū zhēn。

作者介绍

郑元祐

元 · 1292年 - 1364年

元处州遂昌人,迁钱塘,字明德,号尚左生。少颖悟,刻励于学。顺帝至正中,除平江儒学教授,升江浙儒学提举,卒于官。为文滂沛豪宕,诗亦清峻苍古。有《遂昌杂志》、《侨吴集》。

查看全部作品 →