徐孟达别墅冬日海棠 郑元祐 元 猗唐厚德徐有功,力回凶残致时雍。子孙蒙休百世下,草木作花严冷中。园林尚或保剩绿,霜霰不敢欺嫣红。金盘朝露洗睡态,锦丝步障围春容。流年固如东逝水,衔子岂必西飞鸿?何异佳人倚修竹,尚矜绝艳弹孤桐。徘徊树下三叹息,人生迟莫将无同。 拼音 yī táng hòu dé xú yǒu gōng,lì huí xiōng cán zhì shí yōng。zi sūn méng xiū bǎi shì xià,cǎo mù zuò huā yán lěng zhōng。yuán lín shàng huò bǎo shèng lǜ,shuāng xiàn bù gǎn qī yān hóng。jīn pán cháo lù xǐ shuì tài,jǐn sī bù zhàng wéi chūn róng。liú nián gù rú dōng shì shuǐ,xián zi qǐ bì xī fēi hóng?hé yì jiā rén yǐ xiū zhú,shàng jīn jué yàn dàn gū tóng。pái huái shù xià sān tàn xī,rén shēng chí mò jiāng wú tóng。 作者介绍 郑 郑元祐 元 · 1292年 - 1364年 元处州遂昌人,迁钱塘,字明德,号尚左生。少颖悟,刻励于学。顺帝至正中,除平江儒学教授,升江浙儒学提举,卒于官。为文滂沛豪宕,诗亦清峻苍古。有《遂昌杂志》、《侨吴集》。 查看全部作品 →