王时进梅屋

张髯讲道吴王城,听受不懈惟王生。读书折旋梅花侧,冷香吹入吾伊声。

仙芸岂是辟蠹草?古苔终开挂凤英。春融太古有积雪,风度曲阑糁飞琼。

生于此时读书处,正值何逊吟诗成。岂应娟娟旧时月?独留疏影当窗横。

拼音

zhāng rán jiǎng dào wú wáng chéng,tīng shòu bù xiè wéi wáng shēng。dú shū zhé xuán méi huā cè,lěng xiāng chuī rù wú yī shēng。

xiān yún qǐ shì pì dù cǎo?gǔ tái zhōng kāi guà fèng yīng。chūn róng tài gǔ yǒu jī xuě,fēng dù qū lán sǎn fēi qióng。

shēng yú cǐ shí dú shū chù,zhèng zhí hé xùn yín shī chéng。qǐ yīng juān juān jiù shí yuè?dú liú shū yǐng dāng chuāng héng。

作者介绍

郑元祐

元 · 1292年 - 1364年

元处州遂昌人,迁钱塘,字明德,号尚左生。少颖悟,刻励于学。顺帝至正中,除平江儒学教授,升江浙儒学提举,卒于官。为文滂沛豪宕,诗亦清峻苍古。有《遂昌杂志》、《侨吴集》。

查看全部作品 →