岩栖仙人歌

彼仙之人,与神为谋。舒啸烟霞,放浪林丘。以六合为指掌,以千岁为春秋。

瞪霄汉之空碧,渺白云之孤游。疏星向曙目光炯,赪玉映雪肌肤柔。

方骑阆风谒绛阙,又采瑶草过沧洲。仙之人兮欲擅一壑美,匪迟徊兮此淹留。

傍置素琴不复鼓,得非与世方同忧?龙蟠青藜杖,花落绿绮裘。

岸巾不挂壁,翠发风飕飕。正研思虑探道奥,金匮石室非难紬。

想应误骑斑龙堕谪籍,于以辅相圣主福齐州。颠崖苍生性命悬一缕,可但独乐身夷犹。

仙之人兮须为谢安石,莫学王子猷。谢公廊庙上王郎,涧之幽穷而成仙。

达卿相君家,子房出处真其俦。功成拂衣江海去,笛声尚殷岳阳楼。

拼音

bǐ xiān zhī rén,yǔ shén wèi móu。shū xiào yān xiá,fàng làng lín qiū。yǐ liù hé wèi zhǐ zhǎng,yǐ qiān suì wèi chūn qiū。

dèng xiāo hàn zhī kōng bì,miǎo bái yún zhī gū yóu。shū xīng xiàng shǔ mù guāng jiǒng,chēng yù yìng xuě jī fū róu。

fāng qí láng fēng yè jiàng quē,yòu cǎi yáo cǎo guò cāng zhōu。xiān zhī rén xī yù shàn yī hè měi,fěi chí huái xī cǐ yān liú。

bàng zhì sù qín bù fù gǔ,dé fēi yǔ shì fāng tóng yōu?lóng pán qīng lí zhàng,huā luò lǜ qǐ qiú。

àn jīn bù guà bì,cuì fā fēng sōu sōu。zhèng yán sī lǜ tàn dào ào,jīn kuì shí shì fēi nán chóu。

xiǎng yīng wù qí bān lóng duò zhé jí,yú yǐ fǔ xiāng shèng zhǔ fú qí zhōu。diān yá cāng shēng xìng mìng xuán yī lǚ,kě dàn dú lè shēn yí yóu。

xiān zhī rén xī xū wèi xiè ān shí,mò xué wáng zi yóu。xiè gōng láng miào shàng wáng láng,jiàn zhī yōu qióng ér chéng xiān。

dá qīng xiāng jūn jiā,zi fáng chū chù zhēn qí chóu。gōng chéng fú yī jiāng hǎi qù,dí shēng shàng yīn yuè yáng lóu。

作者介绍

郑元祐

元 · 1292年 - 1364年

元处州遂昌人,迁钱塘,字明德,号尚左生。少颖悟,刻励于学。顺帝至正中,除平江儒学教授,升江浙儒学提举,卒于官。为文滂沛豪宕,诗亦清峻苍古。有《遂昌杂志》、《侨吴集》。

查看全部作品 →