过梅岭感兴 湛若水 明 步出折梅亭,行行且停停。喜望桑梓迩,肃肃迅霄征。回思昨宵火,旅魂为怔营。不能亟极救,如我伤群生。一城焚尚可,四方若为情。谁挽天河水?谁灭天火星?毋曰既焦烂,乃尚可回生。 拼音 bù chū zhé méi tíng,xíng xíng qiě tíng tíng。xǐ wàng sāng zǐ ěr,sù sù xùn xiāo zhēng。huí sī zuó xiāo huǒ,lǚ hún wèi zhēng yíng。bù néng jí jí jiù,rú wǒ shāng qún shēng。yī chéng fén shàng kě,sì fāng ruò wèi qíng。shuí wǎn tiān hé shuǐ?shuí miè tiān huǒ xīng?wú yuē jì jiāo làn,nǎi shàng kě huí shēng。 作者介绍 湛 湛若水 明 · 1466年 - 1560年 明广东增城人,字元明,号甘泉。少师事陈献章。弘治十八年进士,授编修。历南京国子监祭酒,南京吏、礼,兵三部尚书。在翰林院时与王守仁同时讲学,主张“随处体认天理”,“知行并进”,反对“知先行后”,与阳明之说有所不同。后筑西樵讲舍讲学,学者称甘泉先生。卒谥文简。著有《心性图说》、《格物通》、《甘泉集》等。 查看全部作品 →