游山寺

盘纡细路仅能通,断壑危桥渡几重。

横岭尽头方见寺,乱云深处忽闻钟。

黄昏古屋翻飞鼠,绿净寒潭隐蛰龙。

惭愧居僧还好客,邻家乞粟备晨舂。

拼音

pán yū xì lù jǐn néng tōng,duàn hè wēi qiáo dù jǐ zhòng。

héng lǐng jǐn tóu fāng jiàn sì,luàn yún shēn chù hū wén zhōng。

huáng hūn gǔ wū fān fēi shǔ,lǜ jìng hán tán yǐn zhé lóng。

cán kuì jū sēng hái hǎo kè,lín jiā qǐ sù bèi chén chōng。

作者介绍

王寂

元 · ? - ?

金蓟州玉田人,字元老。海陵王天德二年进士。世宗大定初,为太原祁县令,调真定少尹,兼河北西路兵马副都总管,迁通州刺史,兼知军事。累官中都路转运使。以诗文名。有《拙轩集》。

查看全部作品 →