秋白梨 王寂 元 医巫珍果惟秋白,经岁色香殊不衰。霜落盘盂批玉卵,风生齿颊碎冰凘。故侯瓜好真相敌,丞相梅酸谩自欺。向使马卿知此味,莫年消渴不须医。 拼音 yī wū zhēn guǒ wéi qiū bái,jīng suì sè xiāng shū bù shuāi。shuāng luò pán yú pī yù luǎn,fēng shēng chǐ jiá suì bīng sī。gù hóu guā hǎo zhēn xiāng dí,chéng xiāng méi suān mán zì qī。xiàng shǐ mǎ qīng zhī cǐ wèi,mò nián xiāo kě bù xū yī。 作者介绍 王 王寂 元 · ? - ? 金蓟州玉田人,字元老。海陵王天德二年进士。世宗大定初,为太原祁县令,调真定少尹,兼河北西路兵马副都总管,迁通州刺史,兼知军事。累官中都路转运使。以诗文名。有《拙轩集》。 查看全部作品 →