张虚靖圜庵扁曰归鹤次韵

招仙游馆构亭亭,万叠松寒晓日青。

玉局讲残春换劫,石台丹在草通灵。

红羊赤马悲沧海,白虎苍龙俨大庭。

为爱子乔笙鹤美,月凉时许夜深听。

拼音

zhāo xiān yóu guǎn gòu tíng tíng,wàn dié sōng hán xiǎo rì qīng。

yù jú jiǎng cán chūn huàn jié,shí tái dān zài cǎo tōng líng。

hóng yáng chì mǎ bēi cāng hǎi,bái hǔ cāng lóng yǎn dà tíng。

wèi ài zi qiáo shēng hè měi,yuè liáng shí xǔ yè shēn tīng。

作者介绍

袁桷

元 · 1266年 - 1327年

元庆元路鄞县人,字伯长,号清容居士。举茂才异等,起为丽泽书院山长。成宗大德初,荐授翰林国史院检阅官。进郊祀十议,礼官推其博,多采用之。升应奉翰林文字、同知制诰,兼国史院编修官。请购求辽、金、宋三史遗书。英宗至治元年,官翰林侍讲学士。泰定帝泰定初辞归。桷在词林,朝廷制册、勋臣碑铭,多出其手。卒谥文清。著有《易说》、《春秋说》、《延祐四明志》、《清容居士集》。

查看全部作品 →