度怀来沙碛

沙清圆石瘦,千里闻风声。

驱此觳觳车,索索莎鸡鸣。

远山列翠席,近坡环碧城。

高下各有险,辙迹那由平。

惊兔导我前,历录为之惊。

天低云摇荡,土旷尘纵横。

谬膺翰墨选,远行有期程。

回头望南坂,初月随风生。

拼音

shā qīng yuán shí shòu,qiān lǐ wén fēng shēng。

qū cǐ hú hú chē,suǒ suǒ shā jī míng。

yuǎn shān liè cuì xí,jìn pō huán bì chéng。

gāo xià gè yǒu xiǎn,zhé jì nà yóu píng。

jīng tù dǎo wǒ qián,lì lù wèi zhī jīng。

tiān dī yún yáo dàng,tǔ kuàng chén zòng héng。

miù yīng hàn mò xuǎn,yuǎn xíng yǒu qī chéng。

huí tóu wàng nán bǎn,chū yuè suí fēng shēng。

作者介绍

袁桷

元 · 1266年 - 1327年

元庆元路鄞县人,字伯长,号清容居士。举茂才异等,起为丽泽书院山长。成宗大德初,荐授翰林国史院检阅官。进郊祀十议,礼官推其博,多采用之。升应奉翰林文字、同知制诰,兼国史院编修官。请购求辽、金、宋三史遗书。英宗至治元年,官翰林侍讲学士。泰定帝泰定初辞归。桷在词林,朝廷制册、勋臣碑铭,多出其手。卒谥文清。著有《易说》、《春秋说》、《延祐四明志》、《清容居士集》。

查看全部作品 →