行路难二首

桑干岭上十八盘,赫日东出红团团。

回首平田树如发,北去沙石何弥漫。

青帘高低知客倦,劝汝一杯下前坂。

马蹄护铁声琮琤,帖石朱阑列危栈。

度岭林昏泊官驿,冰涌虚泥逾五尺。

马行犹知泥浅深,重车没踝路莫寻。

拼音

sāng gàn lǐng shàng shí bā pán,hè rì dōng chū hóng tuán tuán。

huí shǒu píng tián shù rú fā,běi qù shā shí hé mí màn。

qīng lián gāo dī zhī kè juàn,quàn rǔ yī bēi xià qián bǎn。

mǎ tí hù tiě shēng cóng chēng,tiē shí zhū lán liè wēi zhàn。

dù lǐng lín hūn pō guān yì,bīng yǒng xū ní yú wǔ chǐ。

mǎ xíng yóu zhī ní qiǎn shēn,zhòng chē méi huái lù mò xún。

作者介绍

袁桷

元 · 1266年 - 1327年

元庆元路鄞县人,字伯长,号清容居士。举茂才异等,起为丽泽书院山长。成宗大德初,荐授翰林国史院检阅官。进郊祀十议,礼官推其博,多采用之。升应奉翰林文字、同知制诰,兼国史院编修官。请购求辽、金、宋三史遗书。英宗至治元年,官翰林侍讲学士。泰定帝泰定初辞归。桷在词林,朝廷制册、勋臣碑铭,多出其手。卒谥文清。著有《易说》、《春秋说》、《延祐四明志》、《清容居士集》。

查看全部作品 →