莲花㘰歌

楝花风残啼鴂舌,莲花㘰上春三月。㘰上女郎齐踏歌,轻衫白苎飘香雪。

青山深锁蓟家村,使君艇子恰当门。门前满树樱桃子,手摘樱桃招使君。

使君本是龙门客,身脱宫袍岸乌帻。何处江南最有情?新买莲花㘰上宅。

拼音

liàn huā fēng cán tí jué shé,lián huā zhēn shàng chūn sān yuè。zhēn shàng nǚ láng qí tà gē,qīng shān bái zhù piāo xiāng xuě。

qīng shān shēn suǒ jì jiā cūn,shǐ jūn tǐng zi qià dāng mén。mén qián mǎn shù yīng táo zi,shǒu zhāi yīng táo zhāo shǐ jūn。

shǐ jūn běn shì lóng mén kè,shēn tuō gōng páo àn wū zé。hé chù jiāng nán zuì yǒu qíng?xīn mǎi lián huā zhēn shàng zhái。

作者介绍

杨维桢

元 · 1296年 - 1370年

元明间浙江山阴人,字廉夫,号铁崖,晚号东维子。元泰定帝泰定四年进士。授天台县尹,累擢江西儒学提举。因兵乱,未就任,避居富春山,迁杭州。张士诚累招不赴。以忤元达识丞相,再迁居松江。东南才俊之士登门拜访者,殆无虚日。明洪武三年,召至京师,旋乞归,抵家即卒。维桢诗名擅一时,号铁崖体。善吹铁笛,自称铁笛道人。有《东维子集》、《铁崖先生古乐府》等。

查看全部作品 →